In bài viết

Nguy cơ ô nhiễm từ những bãi rác quá tải

Hoạt động từ năm 1997, bãi rác Hòa Phú (huyện Long Hồ, Vĩnh Long) là một trong 52 bãi rác gây ô nhiễm môi trường nghiêm trọng phải xử lý triệt để của cả nước. Năm 2009, tỉnh Vĩnh Long đầu tư 4,2 tỷ đồng cho việc xử lý triệt để ô nhiễm môi trường tại bãi rác Hòa Phú, tăng cường xử lý nước rỉ rác bằng hồ sinh học. Các hạng mục bãi chôn lấp, đường xuyên bãi chôn lấp, giếng bơm tuần hoàn, trạm bơm khí nén được đầu tư xây dựng. Quy môi bãi rác được nâng từ 2ha lên 2,4ha.

22/02/2011 11:28

Nhưng đến nay, việc xử lý ô nhiễm tại đây không được cải thiện, mà còn "tăng trưởng" do lượng rác thải đổ về lên tới gần 300.000 tấn, gấp 3 lần công suất. Công ty TNHH một thành viên Công trình công cộng Vĩnh Long đã không thể san gạt, xử lý mùi hôi thối tại bãi rác như trước, trong khi vẫn phải tiếp nhận gần 100 tấn rác mỗi ngày. Theo ông Nguyễn Việt Thắng, Giám đốc Công ty, nguy cơ vỡ đê bao bãi rác Hòa Phú là rất lớn.

Trên địa bàn tỉnh Vĩnh Long, còn có bãi rác của huyện Tam Bình đặt tại ấp Bằng Tăng, xã Mỹ Thạnh Trung được liệt vào loại gây ô nhiễm nặng. Bãi rác hình thành từ năm 2000, nhưng đã phải "đóng cửa" từ tháng 4/2008, vì đã phải chứa khoảng 1000 tấn rác trên diện tích 4.000m2. Ước chừng có 30% là rác khó phân hủy, gây nên tình trạng ô nhiễm môi trường nặng nề. Mặc dù tháng 8/2009, UBND tỉnh Vĩnh Long đầu tư 460 triệu đồng để huyện xử lý bằng các biện pháp chôn lấp tại chỗ; đào thêm một số hố chôn lấp rác có lót tấm vải kỹ thuật ngăn không cho nước rỉ rác thấm xuống mạch nước ngầm; hoặc san gạt cát lấp lên các ao chứa rác...

Để giải quyết vấn đề rác thải trên địa bàn, từ năm 2007, tỉnh Vĩnh Long đã đồng ý chủ trương xây dựng Khu xử lý chất thải trên diện tích gần 18 ha ngay bên cạnh bãi rác Hòa Phú với tổng kinh phí khoảng 182 tỷ đồng. Nhưng cho đến nay công việc vẫn triển khai rất chậm, trong khi ô nhiễm từ các bãi rác quá tải, bãi rác đã đóng cửa trên địa bàn đang hết sức căng thẳng.

Tình trạng này còn diễn ra tại nhiều địa phương trong cả nước. Trên địa bàn huyện Di Linh (Lâm Đồng), bãi rác cầu 4 thuộc địa phận xã Gung Ré cũng nằm trong tình trạng quá tải, đang gây ô nhiễm môi trường. Rác hữu cơ, túi nilon ở khu vực này tràn cả ra đường đi, nước rỉ rác mặc sức ngấm xuống đất hoặc theo nước mưa tràn xuống suối. Theo tin từ Trung tâm Quản lý khai thác công trình công cộng huyện Di Linh, năm nào đơn vị cũng san ủi, chôn lấp và xử lý rác tại các bãi rác trong huyện. Nhưng bãi rác cầu 4 có diện tích quá nhỏ, không thể đáp ứng được yêu cầu rác phát sinh. Đã thế, năm 2010, do thiếu kinh phí nên Trung tâm chỉ san ủi, xử lý rác được 2 lần, khó giải quyết được các sự phát tán mùi và nước từ bãi rác.

Trên địa bàn tỉnh Vĩnh Phúc, vài năm trước, hàng trăm hộ dân ở gần bãi rác chân núi Bông (phường Khai Quang, thành phố Vĩnh Yên) không chịu đựng nổi cảnh phải sống chung với mùi hôi thối, nước thải độc hại từ bãi rác Núi Bông, đã đấu tranh mạnh mẽ, buộc cơ quan chức năng phải xử lý dứt điểm tình trạng này. Tiếc rằng, ngay sau đó, thành phố Vĩnh Yên lại chọn điểm đổ rác tạm tại khu vực mới san gạt phục vụ cho Khu công nghiệp Khai Quang. Do bãi rác tạm này chỉ gần một vài gia đình, nên ít người lên tiếng mặc dù mùi hôi thối, ruồi muỗi vào mùa hè đã gây khó khăn cho cuộc sống của những gia đình ở gần. Đến nay bãi rác tạm này đã tồn tại hơn một năm, không biết đã có bao nhiêu nước rỉ rác ngấm xuống nước ngầm khu vực này, trong khi thành phố Vĩnh Yên, tỉnh Vĩnh Phúc vẫn chưa có giải pháp triệt để giải quyết nguy cơ ô nhiễm từ các bãi rác như vậy.

Thu Trang