(Chinhphu.vn) - Giới quan sát tỏ ra khâm phục đường hướng phát triển hợp lý này: Thương mại chỉ phồn vinh khi nào mọi thành phần dân chúng đều có thu nhập khá, không ai bị hy sinh cho chỉ số GDP.

Nông nghiệp Ấn Độ sẽ được giúp đỡ tối đa để người nông dân được nâng cao đời sống - Ảnh: BBC

Từ ngày độc lập năm 1947 đến nay, phúc lợi của người dân là mục tiêu của kinh tế dưới sự giám sát chặt chẽ của Quốc hội. Trong tài khóa 2008-2009, tổng sản phẩm nội địa của Ấn Độ tăng 6,7% và được dự báo tăng lên 7,2% trong năm nay.

Vào lúc thế giới chưa thoát ra khỏi khủng hoảng, các chỉ số trên đây làm cho giới quan sát dè dặt nhất cũng phải lạc quan cho tương lai của quốc gia đông dân thứ hai thế giới, sau Trung Quốc.

Ấn Độ và Trung Quốc là hai nước được xếp vào những nước đang phát triển và có dân số đông nhất thế giới. Nhưng mỗi nước có chính sách phát triển khác nhau. Trong khi kinh tế Trung Quốc tập trung vào xuất khẩu thì kinh tế Ấn Độ thực sự mang tính thị trường và tập trung nhiều vào thị trường nội địa.

Theo nhận định của Martin Wolf, nhà bình luận của báo Financial Times, nguyên là đại diện Ngân hàng Thế giới tại New Delhi, để xóa đói giảm nghèo, chính phủ Ấn Độ đầu tư rất nhiều vào các lĩnh vực hạ tầng cơ sở, nông nghiệp, ngân hàng, giáo dục, tăng cường luật lệ bảo vệ người lao động, cũng như hỗ trợ tiểu thương qua kế hoạch gọi là “vi tín dụng”, cho người nghèo vay tiền mà không đòi thế chấp.

Mới đây, hôm 1/4, Thủ tướng Ấn Độ Manmohan Singh thông báo chiến lược phát triển kinh tế lấy dân làm gốc, theo đó, nông nghiệp được giúp đỡ tối đa để người nông dân được nâng cao đời sống, gia tăng sản xuất lương thực cung cấp cho thị trường nội địa.

Thành phần yếu kém thứ hai trong xã hội mà kế hoạch phát triển đặt trọng tâm bảo vệ là những công nhân vì nghèo phải bán sức lao động.

Thành phần thứ ba được trợ giúp là giới tiểu thương, để họ có thể làm ăn dễ dàng có tương lai xán lạn, từ người buôn gánh bán bưng tiến dần lên thương gia cấp trung, rồi chủ đại công ty.

Về giáo dục, chính phủ Ấn Độ tiến hành chương trình giáo dục miễn phí toàn diện, để tất cả trẻ em từ 6-14 tuổi đều được đi học miễn phí. Chương trình giáo dục này gây tốn kém cho ngân sách Nhà nước khoảng 40 tỷ USD trong vòng 5 năm. Đây là một chi phí khổng lồ đối với một nước đông dân và đang phát triển.

Giới quan sát tỏ ra khâm phục đường hướng phát triển hợp lý này: Thương mại chỉ phồn vinh khi nào mọi thành phần dân chúng đều có thu nhập khá, người nông dân trù phú, lương người công nhân đủ nuôi gia đình, không ai bị hy sinh cho chỉ số GDP. Và như thế đất nước mới thái bình, xã hội mới hài hòa.

Một điều kiện thuận lợi khác cho Ấn Độ được giới chuyên gia kinh tế ghi nhận là môi trường chính trị rất tốt. Tốt theo nghĩa có sự đồng thuận trong thành phần ưu tú nhất của Ấn Độ, từ giới chính khách  đến trí thức và kỹ nghệ gia về mô hình phát triển của đất nước. Họ cũng không để cho kinh tế quốc gia lệ thuộc vào bàn tay sinh sát của giới tài phiệt quốc tế, một điều vô cùng nguy hiểm cho một nước có quá đông người nghèo.

Nếu tương lai không bị chiến tranh, Ấn Độ có nhiều khả năng đạt tăng trưởng 10% mỗi năm. Nhiều người nhận định là trong vòng 10 năm nữa, Ấn sẽ đuổi kịp mẫu quốc cũ là Anh, và 20 năm sau sẽ không thua Nhật Bản. Theo nhận định của Martin Wolf, trong tương lai, Trung Quốc sẽ không phải là đại cường kinh tế duy nhất tại châu Á.

Linh Đức