(Chinhphu.vn) - Với các nhà công nghệ hàng không lão luyện, chỉ cần nhìn kết cấu, kích thước thân, cánh máy bay là có thể ước đoán được tỷ lệ lực đẩy/trọng lượng máy bay. Nếu thấy đường kính và cử động từ luồng phụt động cơ thì có thể đánh giá tính cơ động của máy bay…

Bức ảnh máy bay T-50 của Nga trong Triển lãm Hàng không - Vũ trụ  MAKS-2013 ngoại ô Moscow ngay sau khi bay thao diễn phải che đậy các bộ phận nhạy cảm nói lên nhiều điều.

Mô hình cấu trúc Su T-50

Thao diễn với 3 máy bay Su T-50 là một hoạt động nổi bật trong triển lãm hàng không MAKS-2013 tại Moscow tuần này. Tuy chưa hoàn thiện “trăm phần trăm”, nhưng qua 3 mùa thử nghiệm với vài mẫu Su T-50 được sản xuất đã cho thấy ưu việt rất lớn của dòng máy bay thế hệ 5 của Nga (ảnh trên).

Đôi cánh của máy bay Su T-50 vẫn là cánh lớn liền với thân ở điểm nối được kéo dài hơn như F22 nhằm tận dụng toàn thân máy bay tham gia tạo lực nâng… Nhưng cánh Su T-50 có đặc biệt là trên đó đặt nhiều thiết bị điện tử. Lắp đặt tại các vị trí khác nhau trên thân, cánh máy bay có hàng chục thiết bị cảm biến giúp T-50 giám sát chặt chẽ sự thay đổi của đối phương, trao đổi các số liệu thời gian thực với mặt đất, cũng như phân tích các tình huống khác nhau.

Theo một số chuyên gia, T-50 còn được trang bị công nghệ lượng tử tách sóng quang phổ hình ảnh QWIP, là công nghệ tìm kiếm và dò tìm hồng ngoại, cho phép phát hiện những vật thể phát ra tia hồng ngoại dù là nhỏ nhất. Đơn cử F-22 là loại tiêm kích tàng hình, nếu dùng sóng xung điện từ để phát hiện thì không thể. Vì thế, T-50 sử dụng OLS-50 tích hợp QWIP để phát hiện ra các nguồn phát hồng ngoại, hệ thống này là hệ thống cảm biến chính, phát hiện đối phương tàng hình, nó được lắp trên thân, cánh.

Ngoài radar công suất lớn ở đầu mũi máy bay, T-50 có 2 hệ thống khí tài đa nhiệm cảnh báo có đối phương phóng tên lửa đối không. Nó kết cấu kiểu ăng ten mảng pha quét điện tử chủ động băng sóng dm (đề-xi-mét) lắp trong 2 bên cánh tà trước. Phối hợp giữa các khí tài với radar sẽ cho ra hiệu quả cao, phòng bất trắc.

Su T-50 đang sử dụng động cơ S-117, được trang bị hai luồng phụt vec-tơ lực đẩy công suất lớn, xoay đa chiều. Nó có thể di chuyển lên-xuống và phải-trái không đối xứng, khiến máy bay có khả năng siêu cơ động. Trong khi đó động cơ của F-22 (máy bay hiện đại thế hệ 5 của Mỹ) chỉ có thể di chuyển lên-xuống (2D).

Su T-50 của Nga ngay sau khi bay thao diễn được che đậy kín đáo.

Trong chế tạo động cơ máy bay siêu âm, để lực đẩy tăng thêm 10kN là một bước tiến rất dài về công nghệ. Hiện trên thế giới có  rất nhiều động cơ đạt mốc 100kN lực đẩy, nhưng rất ít loại đạt đến tầm 155kN như S-117.

3 chiếc Su T-50 thao diễn dùng động cơ AL-41F (S-117), đạt tốc độ tối đa 2.400km/h, tốc độ khi bay tuần tra khoảng 1.300km/h, trần bay 20.000m, tầm hoạt động trên 5.000km. T-50 thậm chí có khả năng đạt tốc độ siêu âm mà không cần đốt nhiên liệu lần 2.

Theo Tổng Công trình sư Trung tâm Lyulka thuộc Saturn, nơi khai sinh các dòng động cơ máy bay chiến đấu cao cấp của Nga, trong tương lai gần, T-50  sẽ còn lắp động cơ “siêu hạng” Type 30 tính năng cao cấp hơn hẳn...

Động cơ cực khỏe, cùng với công nghệ hiện đại này cho phép phi công dễ dàng điều khiển máy bay ở mọi mặt phẳng, thao tác cơ động cực kỳ linh hoạt, dải tốc độ giữa bay chậm và bay nhanh rất rộng, điều mà các loại máy bay tiêm kích khác không thể làm được.

Trần Văn (tổng hợp)